Con gái… xin đừng kết hôn với người “nghèo”

25/06/2019 Tin Tức

 

Nếu bạn có con gái, một ngày nọ, con bé dẫn về nhà một “thằng nghèo”, bạn sẽ làm gì?

Chúng tôi đã phỏng vấn rất nhiều bậc cha mẹ có con gái. Sau khi tổng hợp các ý kiến, chúng tôi xin viết một bài dưới dạng thư của một người mẹ dành cho cho con gái để gửi đến quý độc giả những lời chân thật nhất.

“Con gái à,

Thấy chữ như thấy người. Là mẹ của con, mẹ luôn để con theo đuổi thứ mình thích, cho con tự do, dạy con tự trọng.

Nhưng tuần trước, sau khi gặp chàng trai mà con rất thích. Có mấy lời mẹ muốn nói cùng con, chỉ sợ rằng sẽ làm con buồn.

Đúng là cậu ấy rất đẹp trai, trình độ học vấn tương đương với con. Thoạt nhìn vô cùng hào hoa phong nhã. Con dẫn cậu ấy đến gặp cha mẹ. Nhưng giờ phút này, mẹ không nỡ và cũng không yên lòng, vì: Cậu ấy quá “nghèo”.

1. Tư tưởng “nghèo”

Cha con bảo mẹ chuyển lời cho con như sau:

Bé con, đừng tin câu “Từ sâu trong lòng, đàn ông cũng chỉ là đứa trẻ”.

Con gái à, con phải nhớ kỹ những lời này của cha.

Nếu người đàn ông thực sự muốn chăm lo cho một mái nhà. Mặc kệ anh ta trẻ con đến đâu thì đều sẽ thay đổi. Bởi vì trên vai anh ta có trách nhiệm. Anh ta không còn là đứa trẻ chơi game thâu đêm, không có chí cầu tiến, công việc không hài lòng một chút thôi là đòi nghỉ việc.

Cậu ấy quá trẻ con và nông nổi.

Cha và cậu ấy nói tới công việc, cậu ấy kể ra rất nhiều bất mãn, từ bị sếp “đì”, đồng nghiệp nói xấu. Công ty xa nhà cho đến tăng ca quá nhiều,… toàn là lời than vãn.

Cha hỏi: “Vậy tại sao cháu không đổi việc?”

Cậu ấy trả lời: “Cháu chưa từng nghĩ tới.”

Cha lại hỏi: “Nếu đổi việc, cháu muốn làm gì?”

Cậu ấy đáp: “Cháu cũng chưa nghĩ tới, có thể sẽ nghỉ ngơi 2 tháng để đi du lịch.”

Không có câu nào mà cậu ấy đề cập đến kế hoạch tương lai của mình.

Cậu ấy không phải là nhân viên công nghệ kỹ thuật có thể đi đâu cũng kiếm được tiền, cũng không phải làm việc trong mảng nghệ thuật mà cần đi chơi để lấy cảm hứng, cậu ấy chỉ đi để chơi.

Cậu ấy quá ngây thơ.

Bởi vì trong kế hoạch của cậu ấy chưa từng nghĩ đến con, con gái ngốc à.

Cha mẹ có thể không đòi cậu ấy sính lễ hay nhà cửa, nhưng cậu ấy có thể cho con cái gì?

Con gái à, xin con đấy, đừng cho rằng mình có thể khiến một người đàn ông trưởng thành. Trưởng thành là thứ mà anh ta phải học một mình. Người đàn ông cần con dạy cách trưởng thành sẽ mãi mãi không trưởng thành. Bởi vì anh ta luôn thiếu ý thức trách nhiệm.

2. Quan điểm “nghèo”

Con nói cậu ấy rất chu đáo, rất dịu dàng, tốt bụng, chuyện gì cũng nghĩ cho con…

Nhưng đó chẳng phải cũng là thái độ của con dành cho cậu ấy ư? Con đã từng thực sự nói chuyện với cậu ấy chưa? Đây có thật là điều con muốn không?

Con gái, mẹ và cha con không chê cậu ấy còn trẻ thiếu kinh nghiệm. Mà là trong một cuộc hôn nhân, quan điểm phải hòa hợp chứ không phải chỉ cần cậu ấy bưng trà rót nước, lời ngon tiếng ngọt là được.

Dẫu sao cũng là chuyện cả đời của con, mẹ phải hỏi hoàn cảnh gia đình và quan niệm sống của nhà cậu ấy. Sau khi hỏi xong, lòng cha mẹ chợt lạnh buốt.

Tư tưởng của một người được hình thành dựa vào phần lớn từ gia đình. Sau buổi trò chuyện, cha mẹ đã tổng kết được ý của cậu ấy như sau:

Thứ nhất, cha mẹ cậu ấy trọng nam khinh nữ, hy vọng sau khi kết hôn, con sẽ sinh được con trai.

Thứ hai, cha mẹ cậu ấy và cả cậu ấy đều không thích con trang điểm vì họ thấy như thế là phí tiền.

Thứ ba, họ cho rằng phụ nữ phải chăm lo cho gia đình là điều hiển nhiên, chỉ khi nào con bận quá không rảnh tay nổi thì mới giúp con làm việc nhà.

Lập gia đình không chỉ là gả cho một người chồng mà còn là gả cho cả một gia đình.

Sinh con không phải để nối dõi tông đường cho nhà chồng. Mà đó là kết tinh của tình yêu và là xúc tác kéo dài tình yêu của hai vợ chồng.

Trang điểm không phải để lấy lòng ai đó mà là để chính mình vui vẻ. Đồ trang điểm là do con tự mua, nếu có lãng phí thì cũng là do năng lực của con cho phép, mẹ thấy con chẳng sai gì cả.

Cuối cùng, chăm lo cho gia đình là trách nhiệm và nghĩa vụ của cả hai người. Là việc mà đôi bên đều phải làm, ai rảnh thì người đó làm việc nhà. Nếu cậu ấy thương con vì mất sức khi sinh em bé. Chắc chắn cậu ấy sẽ chủ động đỡ đần cho con nhiều hơn chứ không phải là chờ con bận quá không rảnh tay nổi mới phụ giúp cho con.

Cậu ấy là cục vàng cục bạc của cha mẹ cậu ấy thì con cũng là cành vàng lá ngọc của cha mẹ!

Con thấy có đúng không?

Bé con ngốc nghếch, con chỉ biết vị ngọt của tình yêu nhưng lại không biết rằng hôn nhân là một “nấm mồ”. Tình yêu chỉ cần đôi lứa yêu nhau, còn hôn nhân lại cần quan điểm hòa hợp.

3. Tiền đồ “nghèo”

Từ nhỏ, cha mẹ đã dạy con không được nói nhiều làm ít, không được khinh người. Con người có ngã xuống thì mới có đứng lên và đi tiếp.

Nhưng lúc này đây, cha mẹ thực sự ghét cái “nghèo” của cậu ấy, không phải vì cha mẹ khinh người.

Nhà cậu ấy không giàu, không sao cả, lý tưởng của đàn ông không được đánh giá qua của của trong gia đình.

Công việc của cậu ấy chưa khởi sắc, không sao cả, không nhiều người thành công khi tuổi đời còn trẻ, cái gì cũng cần có thời gian.

Nhưng mà, không sợ cậu ấy tài hèn học ít, chỉ sợ cậu ấy nghèo mọn ý chí.

Trong hôn nhân, đáng sợ nhất không phải là đói nghèo mà là không có hy vọng.

Con có nhớ khi con còn nhỏ không? Hồi đó cha con rất nghèo, mùa hè không mua nổi dưa hấu, mùa đông không mua nổi áo lạnh.

Nhưng cha con cố gắng làm việc, học hỏi người lành nghề, tích cực tham gia các hoạt động trong nhà máy. Mỗi tháng phát lương là đưa hết cho mẹ. Không dám mua thứ gì cho mình, chỉ mong hai mẹ con chúng ta sống thoải mái hơn một chút.

Quãng thời gian đó rất cực khổ nhưng cũng rất ấm áp, bởi vì mẹ nhìn thấy hy vọng. Nhìn thấy một tương lai tốt đẹp hơn.

Mẹ biết cha con đang nỗ lực nên mẹ cũng càng cố gắng hơn. Trong thời gian làm công ở xưởng may, mẹ luôn là nhân viên xuất sắc. Cha mẹ động viên cho nhau, giúp đỡ lẫn nhau.

Về nhà, mẹ nấu cơm, cha con rửa chén, mỗi lần mẹ làm việc nhà. Cha con sẽ giành làm để mẹ có thời gian chơi cùng con.

Bây giờ, tuy đã có chút thành tựu nhưng cha con vẫn thường nói với mẹ: “Trước kia đã để em chịu khổ nhiều rồi.”

Mẹ rất may mắn khi đã gặp được một người đàn ông có ý chí, có tiền đồ, và có lòng biết ơn.

Đàn ông, thời trẻ có thể nghèo nhưng không thể không có tiềm lực, không thể không cho người thân hy vọng.

Các con ở bên nhau, mẹ không lo con phải chịu khổ cùng cậu ấy một thời gian, cái mà mẹ sợ là con phải chịu khổ cả đời.

Nghèo gì cũng được nhưng không thể nghèo ý chí.

Tuy mẹ nói dài nói dai nhưng đó đều là những lời từ tận đáy lòng. Có rất nhiều điều mẹ tổng kết được từ những lần trò chuyện cùng con.

Cha mẹ không phải không cho con ở bên cậu ấy mà là cậu ấy phải thay đổi. Còn cậu ấy phải thay đổi thế nào, là người từng trải, cha mẹ sẽ cho con biết.

Cậu ấy phải làm được ít nhất bốn điều sau mới có thể cướp con khỏi vòng tay của cha mẹ:

Một, không được lười. Cố gắng làm việc, không được phạm pháp, có thể than vãn nhưng phải tiết chế, có thể đi chơi nhưng không thể bỏ bê công việc.

Hai, có kế hoạch với tương lai. Không phải lo xa mà là có hoạch định rõ ràng. Cậu ấy theo chủ nghĩa đàn ông nhưng lại không thể đảm đương trách nhiệm của đàn ông, như vậy là không được.

Ba, thay đổi quan niệm về sinh con và nhiệm vụ của vợ. Con sinh con trai hay con gái thì họ đều phải yêu thương, như vậy gia đình mới êm ấm. Cậu ấy không phải giúp con làm việc nhà mà là vì mái nhà, cậu ấy tình nguyện trả giá chứ không phải là bị ép buộc.

Bốn, luôn nhớ rằng cậu ấy đã trưởng thành, và con phải có tiền riêng. Tiền của cha mẹ đều để lại hết cho con nhưng mẹ mong số tiền đó chỉ là hoa dệt trên gấm chứ không phải là than đưa ngày tuyết.

Bởi vì cậu ấy nghèo ý chí, chút tiền mọn của cha mẹ sẽ không cứu được con.

Con có muốn tĩnh tâm suy nghĩ lại được không?

Mẹ sống hơn nửa đời người, thấu hiểu tình yêu và hôn nhân. Tự mình trải qua cũng có mà chứng kiến người khác cũng có.

Cha mẹ con không giống cha mẹ của người khác. Cha mẹ không vội gả con đi, cũng không cầu mong lấy được gì từ phía nhà trai, thật đấy.

Cha mẹ chỉ cầu mong con hạnh phúc, vui vẻ, khỏe mạnh, bình an.